Bố trong tôi
là...
Tôi rất yêu
bố. Đó là thứ tình cảm gia đình không gì so sánh được. Hồi nhỏ, tôi yêu bố đơn
giản vì bố không bao giờ đánh tôi. Đối với một đứa trẻ, lý do như thế đã là quá
nhiều. Mẹ thường xuyên than phiền và la mắng, còn bố thì không. Bố đi làm triền
miên, lúc nào trông cũng vô cùng vất vả.
Nếu nói về
tuổi thơ, ký ức gì sâu đậm nhất trong tâm trí tôi, có lẽ là về bố. Bố luôn đẹp
trai nhất, giỏi nhất, tốt nhất, tuyệt vời nhất.
Sau này khi
lớn lên, tôi mới biết những ký ức hoàn hảo ấy về bố trong tôi, là bởi, bố đã
làm rất tốt vai trò của một người đàn ông trong gia đình.
Tôi chỉ nhớ
về những lần bị mẹ đánh, nhưng chưa bao giờ thấy bố đánh mẹ, hay bố mẹ cãi vã
to tiếng trước mặt tôi. Bố ôm rất nhiều suy tư cho riêng mình. Cả những nỗi uất
ức không nói thành lời và ánh nhìn đăm chiêu khó hiểu. Trong ánh nhìn ấy, có
cái gì đó bi thương và chua chát.
Bố mẹ không
dạy tôi nhiều điều, không ngồi bên tôi mỗi ngày, dạy tôi những bài học hay ho
này nọ. Những gì tôi học được, góp phần to lớn vào việc hình thành nhân cách
tôi sau này, có lẽ là bởi những gì tôi nhìn thấy ở cuộc sống của cha mẹ mình.
Gia đình nhà
nội tôi không hòa thuận. Đó là nỗi đau của bố. Tôi thấy nhiều lần bác dâu của
tôi rất hỗn láo, xông xuống ăn vạ tranh dành đất đai với nhà tôi - cái nhà bố mẹ
tôi xây, bố mẹ tôi mua khi về nước. Lý do của bác là, tiền bố tôi ăn học là do
ông bà cho, thì tiền bố tôi có cũng do ông bà cả, nên nhà này phải chia ra.
Mặc cho người
ta chửi bới như thế nào, bố tôi vẫn im lặng và nhã nhặn. Sự cam chịu của bố đôi
lúc khiến tôi phải ngạc nhiên. Bố mẹ vẫn nói, dù họ đối xử với gia đình ta như
thế nào, các con vẫn phải tỏ ra lễ phép. Nhiều lúc bố tôi tưởng chừng như không
thể chịu đựng đươc nữa, ông lên cơn đau tim, tôi thấy căm ghét tất cả mọi thứ,
tất cả những thứ đã đè nặng lên tâm trí bố.
Thời gian cứ
trôi qua, tôi cũng đã lớn lên và hiểu biết thì tình yêu với bố càng sâu đậm, mỗi
lần mẹ goi điện nói bố ngất vì lên cơn đau thì tim tôi cũng như muốn ngả bệnh.
Mặc dù tôi biết mắc bênh này như sống chung với lũ, cứ qua được đợt này thì ắt
sẽ có đợt khác nhưng chị em chúng tôi muốn bố sống mãi mãi…
Tôi đặt nhiều
tâm tư tham khảo nhiều thứ thuốc và tất cả những gì tốt nhất và đắt nhất tôi đều
cố gắng mua về cho bố sử dụng, nhưng tác dụng không có hoặc hẳn hơn nữa thì
cũng không đáng là bao. Một lần bạn tôi đi công tác từ Nhật về mang biếu bố tôi
một lọ thuốc có tên là : COENZYME Q10 UBIDECARENON. Từ ngày sử dụng thuốc, bênh
tim của bố có tiến triển trông thấy, tôi đã hỏi bạn và tìm nguồn mua về thêm
cho bố sử dụng đến nay bố giảm số lần lên cơn đau đáng kể. bây giờ bố tôi vẫn
thường xuyên dùng thuốc Coenzyme q10 và tôi rất vui vì ở Việt Nam có thể mua
thuốc cho bố được dễ dàng hơn trước.
Cuộc sống của
chúng ta, khó khăn đã trải qua, gian nan đã từng nếm... rồi mới thấy, bình yên
là vô giá!

